ĐIẾU VĂN CỦA CỤ TÔN ĐỨC THẮNG
ĐỌC TRONG LỄ AN TÁNG CỤ LINH MỤC PHẠM BÁ TRỰC NGÀY 7-10-1954
Thế là từ nay, cụ vĩnh viễn từ giã chúng tôi, từ giã đồng bào thân mến. Cụ sớm qua đời giữa lúc hoà bình vừa trở lại, thủ đô sắp sửa được giải phóng đang mong chờ cụ ra mắt quốc dân. Cụ đã cùng chúng tôi kháng chiến gian khổ 9 năm trường, nay lại không cùng chúng tôi phấn đấu trong hoà bình thắng lợi. Điều đó khiến chúng tôi và toàn thể nhân dân giáo cũng như lương lại càng thương tiếc.
Cụ mất đi, người công giáo Việt Nam mất một người hướng dẫn sáng suốt. Trong kháng chiến, cứ mỗi lần bọn gian tà đội lốt công giáo thi hành những mưu mô thâm độc mới, làm những điều trái với đạo Chúa, hại nước hại dân là mỗi lần tiếng nói của cụ lại đến với đồng bào, và cho mọi người thấy rõ mưu mô thâm độc, thân mật chỉ cho đồng bào con đường chân chính. Cho tới những ngày gần đây, mặc dầu bệnh tình đã trầm trọng, cụ vẫn sáng suốt vạch rõ mưu mô nham hiểm của bọn Việt gian Ngô Đình Diệm đang ép buộc và lừa bịp đồng bào công giáo miền Bắc vào Nam, cụ ân cần nhắc nhở đồng bào “ý từ nhớ lời Chúa dạy, phân biệt sói rừng đội lốt con chiên”. Tiếc thay, hôm nay mới biết, những lời đó lại là những lời cuối cùng cụ nhắc nhở tín đồ thân mến. Những lời di chúc quý báu đó chứng tỏ cụ đã nhiệt thành kính Chúa yêu nước cho đến trọn đời.
Kính Chúa và yêu nước đối với cụ là một. Chính nghĩa và tôn giáo không phải là hai việc tách rời. Cụ thường nhắc nhở lời Chúa dạy, giải thích cho mọi người nhận rõ một tín đồ thật lòng sùng đạo phải là người dân yêu nước, càng kính Chúa lại càng phải ra sức chống kẻ gây chiến tranh xâm lược, bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ tự do tín ngưỡng, gìn giữ hoà bình. Những điều đó chính cụ đã dốc lòng thực hiện, đời cụ là một tấm gương kính Chúa yêu nước cho mọi người công giáo noi theo.
Trong lúc nước nhà lâm nguy, cụ đã không ngần ngại đảm đương những trách nhiệm nặng nề mà Tổ quốc và nhân dân giao cho. Năm 1946, Quốc hội nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà đã bầu cụ làm Phó Trưởng Ban Thường trực Quốc hội. Năm 1951, trong Đại hội thống nhất Việt Minh - Liên Việt, cụ lại được cử làm Phó Chủ tịch Uỷ ban Liên Việt toàn quốc.
Cụ đã sốt sắng giúp Chính phủ và Mặt trận định ra chính sách cụ thể đối với tôn giáo, nhằm tôn trọng và bảo hộ tự do tín ngưỡng, bảo hộ Thánh đường, đoàn kết tôn giáo, mưu lợi ích cho giáo dân, đưa lại ruộng đất cho nông dân các tôn giáo. Cụ thường nói với đồng bào: chính sách của Chính phủ trước sau như một, Chính phủ ta là Chính phủ nhân dân, làm việc gì cũng phù hợp với quyền lợi và nguyện vọng của nhân dân. Qua lời đó, chúng tôi nhận thấy lòng tin tưởng vững bền của cụ ở Chính phủ do Hồ Chủ tịch lãnh đạo, ở chế độ dân chủ cộng hoà tốt đẹp. Trải 9 năm kháng chiến, cụ không hề sờn lòng trước gian khổ, không lung lay trước mưu kế của bọn xâm lược. Cụ đã nêu cao ý chí vì hoà bình, thống nhất, độc lập và dân chủ, nêu cao tinh thần vì nước vì dân.
Cụ mất đi, Chính phủ, Quốc hội, Mặt trận và toàn thể nhân dân mất một vị nhân sĩ yêu nước có đức, có tài.
Riêng cá nhân tôi, cụ với tôi đã sát cánh cùng nhau trong Quốc hội và Mặt trận, cụ với tôi đã sống bên nhau trong những năm gian khổ của kháng chiến trường kỳ. Cụ mất đi, tôi tiếc thương cụ, người bạn già chân thành, tính tình giản dị, tôi nhớ tới những lúc cùng nhau luận đàm việc nước, việc dân, trao đổi về thời sự. Ngày nay kẻ mất người còn, những kỷ niệm này tình nghĩa thân thiết đó, tôi không làm sao quên được.
Ngày nay, cụ không còn nữa để dìu dắt tín đồ, xây dựng tình đoàn kết giáo lương, phấn đấu cho hoà bình, thống nhất của đất nước, để cụ được thấy ngày mà ý nguyện cao cả của cụ được thực hiện, ngày dân tộc được hoàn toàn giải phóng, tín ngưỡng, tôn giáo được tự do, nhân dân được no ấm. Những tinh thần và sự nghiệp của cụ vẫn sống mãi với lịch sử, những lời kêu gọi chiên lành, chặn đường tà ác vạn ghi sâu trong lòng người công giáo, tình tha thiết đoàn kết giáo lương của cụ vẫn còn mãi trong lòng toàn thể nhân dân. Luyến tiếc và biết ơn cụ, nhân dân giáo lương càng đoàn kết, chặt chẽ, càng phấn đấu anh dũng để củng cố hoà bình, thực hiện thống nhất, hoàn thành độc lập và dân chủ.
Từ giã cụ lần cuối cùng, tôi thay mặt Quốc hội và Mặt trận kính cẩn tỏ lòng thương tiếc và biết ơn cụ, vị Linh mục đã nêu gương kính Chúa yêu nước, đã góp nhiều công lao trong việc đoàn kết giáo lương kháng chiến anh dũng đến thắng lợi to lớn ngày nay.
Lưu tại Trung tâm Lưu trữ quốc gia III.
|
|